Tôi không nghĩ mình sẽ làm mẹ ở tuổi hai mươi tám cho đến một ngày chàng xuất hiện.

Nhớ lại lần đầu cõng chàng đi chơi, ngồi sau lưng đột nhiên chàng vòng tay ôm cổ tôi. Đôi bàn tay bé nhỏ của chàng đủ làm tôi chết lặng. Có lẽ tôi đã quen với khoảng trống sau lưng đủ lâu để bủn rủn với kì vòng tay nào, nhưng tôi không ngờ đó lại là vòng tay của chàng :”))

설레어 왔던 날이 엊그제 같이 생생한데 벌써 5년 가까이 시간이 지나 떠나는 날이 되었네요 ….하루하루 너무 행복하고 즐겁고 감사한 마음으로 지냈던 것 했어요.
처음부터 끝까지 따듯하고 챙겨주서셔 진짜 감합니다
언젠가 다시 만날 수있는 모르겠네요 ^^

다시한번 감사드리며 항상 건강하고 행복하기를 기원합니다.
선물를 준비 주서셔 고맙습니다.

항상 다뜻하고, 처음부터 끝까지 나한테 챙겨주서셔 진짜 감사합니다.
–> 처음부터 끝까지 따듯하고 챙겨주서셔 진짜 감합니다

em Tam과 함께 일해온 시간이 벌써 4년 6개월이 넘었네요.
내가 내일부터 휴가를 가기 때문에, 오늘이 em Tam과 함께 근무하는 마지막날이 되었습니다.
이번 주말부터 출산휴가를 가게되면, 내가 연말에 한국으로 복귀하기 때문에 다시 회사에서 만나기 어려울 것 같아요.

그동안 너무 잘 도와주고, 챙겨주어서 너무 고마웠습니다.
출산 휴가 잘 다녀오시고 건강한 아기가 태어나길 진심으로 기원합니다.
태어날 아기를 위해서 작은 선물을 준비했습니다. ^^
책상 위에 올려두었으니 이쁘게 옷을 입혔으면 좋겠습니다.
항상 건강히 지내고, 행복한 가정 이루시길 바래요~

Hiệu ứng Pygmalion

Trong phiên bản “Pygmalion” hiện đại của Bernard Shaw, giáo sư ngôn ngữ Henry Higgins quả quyết rằng ông có thể rèn luyện chỉnh sửa cách ăn mặc và giọng nói để “biến” cô gái bán hoa quê mùa Eliza trở thành một quý bà sang trọng. Và ông đã thành công. Thế nhưng, theo như chính lời Eliza nói với người bạn của Higgins, Pickering, không phải những gì cô được học hay làm mà chính cách cô được đối xử như thế nào mới là điều mấu chốt quyết định:

“Anh thấy đó, thật ra thì, ngoài những thứ mà người ta có thể có được như cách ăn mặc, cách nói năng hay những gì đại loại thế, sự khác biệt giữa một quý bà và một cô gái bán hoa không phải ở cách cô ấy cư xử như thế nào mà ở cách người ta đối xử với cô ấy ra sao. Em sẽ mãi là một cô gái bán hoa đối với giáo sư Higgins, bởi vì ông ta chỉ luôn xem em như một cô gái bán hoa, và sẽ mãi luôn như vậy, nhưng em biết rằng em có thể là một quý bà đối với anh, bởi vì anh luôn trân trọng em như với một quý bà, và sẽ luôn như vậy”.

***

Hiệu ứng Pygmalion hay còn gọi là Self-fulfilling prophecy (lời tiên đoán tự trở thành hiện thực) được xem như một bí quyết quan trọng trong quản lý nhân sự. Nếu một người (hoặc chính ta) nghĩ ta thông minh hay ngu dốt hay sao đó, họ sẽ đối xử với ta theo cách mà họ nghĩ. Nếu ta được đối xử như thể ta thông minh hay ngu dốt hay sao đó, ta sẽ hành xử, và thậm chí trở thành như thế. Do vậy, những “tiên cảm” ban đầu của người đó về ta đã trở thành hiện thực! Tóm lại, một khi ý niệm đã hình thành, thậm chí ngay cả khi nó không đúng với thực tế, chúng ta vẫn có khuynh hướng hành xử theo đó. Và kỳ diệu thay, kết quả sẽ xảy ra đúng theo kỳ vọng đó, như thể có phép lạ!

Hiệu ứng Pygmalion được diễn giải qua bốn quá trình sau:

– Chúng ta hình thành kỳ vọng về con người hay sự kiện

– Chúng ta thể hiện kỳ vọng đó qua những tín hiệu giao tiếp, đối đãi…

– Người ta có khuynh hướng đáp lại những tín hiệu đó bằng cách điều chỉnh cách cư xử của họ cho phù hợp

– Kết quả là kỳ vọng ban đầu trở thành hiện thực

Kết quả trở lại tác động vào kỳ vọng ban đầu, tăng cường niềm tin vào những điều chúng ta đã nghĩ về con người/sự kiện đó. Bốn quá trình trên đây tạo nên vòng tròn cho “lời tiên đoán tự trở thành hiện thực” (the circle of self-fulfilling prophecies). Vòng lặp càng “quay” lại nhiều càng làm tăng cường ảnh hưởng của nó. Điều này cũng giải thích phần nào cơ sở tâm lý cho “phép lạ” trong bí quyết luật hấp dẫn (The Secret – Law of Attraction): những suy nghĩ lạc quan, tích cực sẽ thu hút đến quanh ta những may mắn, hạnh phúc và ngược lại, những suy nghĩ bi quan, tiêu cực thường dẫn đến những hậu quả tuyệt vọng, “xui rủi” như một dạng tự kỷ ám thị.

“Cách tốt nhất để dự đoán tương lai là sáng tạo ra nó” – Peter F. Drucker

Hiệu ứng Pygmalion mang một ý nghĩa to lớn khi ứng dụng trong quản lý nhân sự và giáo dục, nhất là đối với việc giáo dục các trẻ cá biệt. Người ta thấy rằng nhân viên/học sinh có khuynh hướng thể hiện, hoàn thành công việc tốt hơn khi được cấp trên/thầy giáo tôn trọng, kỳ vọng, tin tưởng. Đôi khi người ta còn phân ra làm hai dạng: (1) Hiệu ứng Pygmalion – sức mạnh của sự kỳ vọng của cấp trên đối với nhân viên (hay thầy giáo đối với học sinh) và (2) hiệu ứng Galatea – sức mạnh của sự tự kỳ vọng (của nhân viên/học sinh vào bản thân mình). Người ta cho rằng hiệu ứng Galatea (năng lực của sự tự kỳ vọng) này còn thậm chí còn quan trọng hơn cả hiệu ứng Pygmalion. Do đó, người thầy giáo giỏi phải là người biết truyền cho học trò niềm tin và sự kỳ vọng vào bản thân mình.

“Treat a man as he is and he will remain as he is.

Treat a man as he can and should be and he will become as he can and should be” – Goethe

Ở mỗi độ tuổi khác khau thì cách con người cảm thấy hạnh phúc cũng khác nhau. Cụ thể là càng nhiều tuổi, người ta càng dễ cảm thấy hạnh phúc với những thứ đơn giản. thế nên đôi khi ông bà chúng ta chỉ cần ngồi một chỗ ngắm con cái sum vầy thì họ đã thấy hạnh phúc lắm rồi.

Hạnh phúc của em cũng vậy, đơn giản chỉ là anh. Thỉnh thoảng được ngồi bên cạnh anh ăn một cây kem, hay uống một cốc nước cam mà không phải ý tứ gì cả. Cảm thấy thật thoải mái.

Lúc tụi mình nắm tay nhau đi bộ đoạn từ công ty ra bãi để xe, cùng nhau đi ăn trưa, hay chỉ là những hôm nắm tay đi bộ vậy thôi. Chúng mình sẽ lại ôm nhau, lại vội vàng hôn trộm nhau vài trong niềm hân hoan đong đầy cả một cái chậu

Những buổi chia tay nhau bịn rịn trước cửa nhà, cứ như là cả tháng sau mới được gặp lại nhưng thật ra là chỉ một ít phút sau sẽ lại được nhìn thấy nhao qua màn hình điện thoại, là sáng hôm sau thôi là anh lại qua chở em đi làm.

Những buổi tối lười biếng không làm gì, chỉ nằm đó video call, em chỉ im lặng nằm đó nhìn anh ăn cơm, nhìn anh chơi game, hay hai đứa chỉ nằm im nghe nhạc thôi mà cũng cảm thấy hạnh phúc thật là nhiều.

Những hôm anh nghêu ngao hát cho em nghe dù anh có giọng hát dở ẹc, nhưng mà em lại thấy anh dễ thương gì đâu.

Người ta thường bị ấn tượng bởi cái đẹp nhưng cái khiến nhưng cái làm em nhớ về anh nhiều nhất lại chính là những hành động trông ngốc nghếch và xấu xí mỗi lần anh cố làm em vui. Thật sự rất là đáng iêu.

Để bắt đầu yêu một người tất cả những gì chúng ta cần là cái duyên nhưng để yêu họ thật lâu dài, chúng ta cần rất nhiều sự cố gắng.
Em sẽ cố gắng để có thể ở bên cạnh anh thật lâu thật lâu. Sẽ cố gắng iêu và cảm thông cho tình yêu của chúng mình.

 

Chúng ta không yêu ai đó vì họ giống mình, chúng ta yêu ai đó vì họ chấp nhận hòa hợp với sự khác biệt.

 

 

사람은 변화를 싫어하고 안주하기를 원하는 것 같다. 어느 강연회에서 강사가 “변화를 좋아하는 분, 손들어 보세요” 라고 말했더니 청중의 10%도 손을 들지 않았다.
다시 “오늘 입은 옷을 내일 똑같이 입고 싶지 않은 분은 손들어 보세요”라고 말했더니 모두 손을 들었다. 사람은 변화 자체를 싫어하는 것이 아니라 강요된 변화를
싫어할 뿐이다. 즉 자신이 선택하거나 주도하는 변화를 반란다.

춤추라, 아무도 바라보고 있지 않은 것처럼.
사랑하라, 한번도 상처받지 않은 것처럼.

노래하라, 아무도 듣고 있지 않안 것처럼.
일하라, 돈이 필요하지 않은 것처럼.

살라, 오늘이 마지막 날인 것처럼.

cậu ởi cậu ơi
bao giờ thảnh thơi
xuống đây chơi tí
cả ngày ngồi dí
nhớ cậu muốn chết
bao giờ mới hết
thời gian làm nhỉ
là lại hoan hỉ
có cậu ở bên

남자친구와 하고싶은

1. 내가 화낼 때 기습키스받기
2. 비오는 날 같이 우산 쓰기
3. 추운 겨울 남자친구가 벗어주는 자켓 입기
4. 아무런 날도 아닌데 그냥 꽃다발 또는 선물 받아보기
5. 시간가는줄 모르고 통화해보기
6. 함께 찍은 스티커 사진 핸드폰 또는 지갑에 붙이고 다니기
7. 이어폰 한쪽씩 끼고 둘 다 좋아하는 음악듣기
8. 손잡고 걸어보기
9. 뒤에서 안아주기
10. 남자친구 팔 또는 무릎 베고 자기
11. 커플용품 맞추기
12. 라면 끓여서 함께먹기
13. 이유없이 드라이브하기
14. 아무 이유없이 고맙다,사랑한다 말해주기
15. 상처주는 말 절대 하지 않기
16. 영화보러가기
18. 영화볼때 팝콘먹기
19. 커플신발 사기
20. 칭찬 많이 해주기
21. 함께 팩하기
22. 서로 사진 찍어주기
23. 서로에게 편지써보기
24. 사람많은 곳에서 키스하기
25. 서로에게 요리해주기
26. 핸드폰 바꿔써보기
27. 아기 이름 지어주기
28. 애정표현 많이 하기
29. 주말에 만나서 하루종일 데이트하기
30. 추억을 많이 만들기
31. 자전거타기
32. 서로에게 노래불러주기
33. 서로에게 비밀은 없기
33. 전문점에서 아이스크림먹기
34. 남자친구 방에 들어가보기
35. 연락없이 집 찾아가보기
36. 아침에 일어나자마자 보기
37. 서로 사진 한장씩 지갑에 넣어 다니기
38. 만날 때 마다 집에 데려다 주기
39. 서로 머리 감겨주고 팩해보기
40. 남자친구 질투나게 하기
41. 길거리에서 뽀뽀하기
42. 술 같이 마셔보기
43. 매일 한번씩 전화하기
44. 가끔 한번씩은 말 없이 안아주기
45. 이마 코 입술 순으로 뽀뽀해주기
46. 커플옷 입어보기
47. 서로의 부모님에게 소개해드리기
48. 여행 가기
49. 사랑한다고 100번 이상 말해주기
50. 어렸을 때 사진 공유하기
51. 버스 맨 뒷자리에서 사람들 눈치 보면서 몰래 뽀뽀하기
52. 맛집 찾아다니기
53. 하루 종일 껌딱지처럼 같이 있기
54. 얼굴에 뭐 묻었을때 닦아주기
55. 서로 고민털어놓고 들어주기
모두 다해보고 이 사람과 결혼하기

나는 한 사상이 있였다. 맨날 나 한테 화났다. 이유가 누구 알아?
얼마나 열심히 했는지 모르겠다, 글데 실수했스면 그 찡그리 얼굴 표시했다. 화나는건 진짜 빌요있을까? 그 상처을 남아 있을까 모르겠다.

비가 많이와서 문옆에 가많히 않아서 보인다. 일이 많이 있는데 일를 싫다.  음악 조금만 소리 듣지만 그렇게 만했다.
그 언어 너무 좋아했다 “소확행” 즉 소소지만 확실한 행복이다. 너무 예쁘지?

나는 얼마나 여기서 쓰지않는 모르겠다, 글데 지금부터 여기서 자주 왔다. 쓰기는 공부하고 싶때문네  다어리 연습하고싶다. 할수 있을까 모르겠다.

열심히공부하면 좋은 결과 얻을 수 있을까? 모르겠다?
안녕, 내일 도 봐!

알겠지? 싫은 소리를 한 사람은 금방 잊어버릴지도 모르겠지만, 듣는 사람은 그 말이 가슴에 콕 바혀서 계속 남아 있을지도 몰라. 평생 잊히지 않을 수 도 있어.”

아무 생각 없어 내뱉고는 잇어버리는 말이라도 들은 사람의 입장에서는 칼에 찔린 것 같은 아픔을 느낍니다. 그 아픔은 사라지지 않을 뿐더러 만약 칼끝에 독이라고 묻어 있으면 세포 구석구석 퍼져 나가 무슨 일이 있을 때마다 몸을 아프게 할지도 모릅니다.

그런데 계속 아픈 것도 화가 납니다. 말을 한 살마은 이미 깨끗하게 잊엇을지도 모르는데 왜 나만 이러고 있어야 하나라는 생각이 들기도 합니다.