Hiệu ứng Pygmalion

Trong phiên bản “Pygmalion” hiện đại của Bernard Shaw, giáo sư ngôn ngữ Henry Higgins quả quyết rằng ông có thể rèn luyện chỉnh sửa cách ăn mặc và giọng nói để “biến” cô gái bán hoa quê mùa Eliza trở thành một quý bà sang trọng. Và ông đã thành công. Thế nhưng, theo như chính lời Eliza nói với người bạn của Higgins, Pickering, không phải những gì cô được học hay làm mà chính cách cô được đối xử như thế nào mới là điều mấu chốt quyết định:

“Anh thấy đó, thật ra thì, ngoài những thứ mà người ta có thể có được như cách ăn mặc, cách nói năng hay những gì đại loại thế, sự khác biệt giữa một quý bà và một cô gái bán hoa không phải ở cách cô ấy cư xử như thế nào mà ở cách người ta đối xử với cô ấy ra sao. Em sẽ mãi là một cô gái bán hoa đối với giáo sư Higgins, bởi vì ông ta chỉ luôn xem em như một cô gái bán hoa, và sẽ mãi luôn như vậy, nhưng em biết rằng em có thể là một quý bà đối với anh, bởi vì anh luôn trân trọng em như với một quý bà, và sẽ luôn như vậy”.

***

Hiệu ứng Pygmalion hay còn gọi là Self-fulfilling prophecy (lời tiên đoán tự trở thành hiện thực) được xem như một bí quyết quan trọng trong quản lý nhân sự. Nếu một người (hoặc chính ta) nghĩ ta thông minh hay ngu dốt hay sao đó, họ sẽ đối xử với ta theo cách mà họ nghĩ. Nếu ta được đối xử như thể ta thông minh hay ngu dốt hay sao đó, ta sẽ hành xử, và thậm chí trở thành như thế. Do vậy, những “tiên cảm” ban đầu của người đó về ta đã trở thành hiện thực! Tóm lại, một khi ý niệm đã hình thành, thậm chí ngay cả khi nó không đúng với thực tế, chúng ta vẫn có khuynh hướng hành xử theo đó. Và kỳ diệu thay, kết quả sẽ xảy ra đúng theo kỳ vọng đó, như thể có phép lạ!

Hiệu ứng Pygmalion được diễn giải qua bốn quá trình sau:

– Chúng ta hình thành kỳ vọng về con người hay sự kiện

– Chúng ta thể hiện kỳ vọng đó qua những tín hiệu giao tiếp, đối đãi…

– Người ta có khuynh hướng đáp lại những tín hiệu đó bằng cách điều chỉnh cách cư xử của họ cho phù hợp

– Kết quả là kỳ vọng ban đầu trở thành hiện thực

Kết quả trở lại tác động vào kỳ vọng ban đầu, tăng cường niềm tin vào những điều chúng ta đã nghĩ về con người/sự kiện đó. Bốn quá trình trên đây tạo nên vòng tròn cho “lời tiên đoán tự trở thành hiện thực” (the circle of self-fulfilling prophecies). Vòng lặp càng “quay” lại nhiều càng làm tăng cường ảnh hưởng của nó. Điều này cũng giải thích phần nào cơ sở tâm lý cho “phép lạ” trong bí quyết luật hấp dẫn (The Secret – Law of Attraction): những suy nghĩ lạc quan, tích cực sẽ thu hút đến quanh ta những may mắn, hạnh phúc và ngược lại, những suy nghĩ bi quan, tiêu cực thường dẫn đến những hậu quả tuyệt vọng, “xui rủi” như một dạng tự kỷ ám thị.

“Cách tốt nhất để dự đoán tương lai là sáng tạo ra nó” – Peter F. Drucker

Hiệu ứng Pygmalion mang một ý nghĩa to lớn khi ứng dụng trong quản lý nhân sự và giáo dục, nhất là đối với việc giáo dục các trẻ cá biệt. Người ta thấy rằng nhân viên/học sinh có khuynh hướng thể hiện, hoàn thành công việc tốt hơn khi được cấp trên/thầy giáo tôn trọng, kỳ vọng, tin tưởng. Đôi khi người ta còn phân ra làm hai dạng: (1) Hiệu ứng Pygmalion – sức mạnh của sự kỳ vọng của cấp trên đối với nhân viên (hay thầy giáo đối với học sinh) và (2) hiệu ứng Galatea – sức mạnh của sự tự kỳ vọng (của nhân viên/học sinh vào bản thân mình). Người ta cho rằng hiệu ứng Galatea (năng lực của sự tự kỳ vọng) này còn thậm chí còn quan trọng hơn cả hiệu ứng Pygmalion. Do đó, người thầy giáo giỏi phải là người biết truyền cho học trò niềm tin và sự kỳ vọng vào bản thân mình.

“Treat a man as he is and he will remain as he is.

Treat a man as he can and should be and he will become as he can and should be” – Goethe

인생에는 늘 변수가 존재한다. 지금 내 곁에 있는 누군가가, 내 손에 있는 무언가가 1년 후에도 여전히 내게 있을 거라고는 장담할 수 없다. 우리가 안심하고 기댈 수 있는 존재는 우리 자신뿐이다.

 

 

Ta như cây bách buồn sau núi
Một mình uống gió một mình say
Người là một bóng chim khuê tú
Chẳng để lại gì sau cánh bay…

사람은 변화를 싫어하고 안주하기를 원하는 것 같다. 어느 강연회에서 강사가 “변화를 좋아하는 분, 손들어 보세요” 라고 말했더니 청중의 10%도 손을 들지 않았다.
다시 “오늘 입은 옷을 내일 똑같이 입고 싶지 않은 분은 손들어 보세요”라고 말했더니 모두 손을 들었다. 사람은 변화 자체를 싫어하는 것이 아니라 강요된 변화를
싫어할 뿐이다. 즉 자신이 선택하거나 주도하는 변화를 반란다.

춤추라, 아무도 바라보고 있지 않은 것처럼.
사랑하라, 한번도 상처받지 않은 것처럼.

노래하라, 아무도 듣고 있지 않안 것처럼.
일하라, 돈이 필요하지 않은 것처럼.

살라, 오늘이 마지막 날인 것처럼.

cậu ởi cậu ơi
bao giờ thảnh thơi
xuống đây chơi tí
cả ngày ngồi dí
nhớ cậu muốn chết
bao giờ mới hết
thời gian làm nhỉ
là lại hoan hỉ
có cậu ở bên

남자친구와 하고싶은

1. 내가 화낼 때 기습키스받기
2. 비오는 날 같이 우산 쓰기
3. 추운 겨울 남자친구가 벗어주는 자켓 입기
4. 아무런 날도 아닌데 그냥 꽃다발 또는 선물 받아보기
5. 시간가는줄 모르고 통화해보기
6. 함께 찍은 스티커 사진 핸드폰 또는 지갑에 붙이고 다니기
7. 이어폰 한쪽씩 끼고 둘 다 좋아하는 음악듣기
8. 손잡고 걸어보기
9. 뒤에서 안아주기
10. 남자친구 팔 또는 무릎 베고 자기
11. 커플용품 맞추기
12. 라면 끓여서 함께먹기
13. 이유없이 드라이브하기
14. 아무 이유없이 고맙다,사랑한다 말해주기
15. 상처주는 말 절대 하지 않기
16. 영화보러가기
18. 영화볼때 팝콘먹기
19. 커플신발 사기
20. 칭찬 많이 해주기
21. 함께 팩하기
22. 서로 사진 찍어주기
23. 서로에게 편지써보기
24. 사람많은 곳에서 키스하기
25. 서로에게 요리해주기
26. 핸드폰 바꿔써보기
27. 아기 이름 지어주기
28. 애정표현 많이 하기
29. 주말에 만나서 하루종일 데이트하기
30. 추억을 많이 만들기
31. 자전거타기
32. 서로에게 노래불러주기
33. 서로에게 비밀은 없기
33. 전문점에서 아이스크림먹기
34. 남자친구 방에 들어가보기
35. 연락없이 집 찾아가보기
36. 아침에 일어나자마자 보기
37. 서로 사진 한장씩 지갑에 넣어 다니기
38. 만날 때 마다 집에 데려다 주기
39. 서로 머리 감겨주고 팩해보기
40. 남자친구 질투나게 하기
41. 길거리에서 뽀뽀하기
42. 술 같이 마셔보기
43. 매일 한번씩 전화하기
44. 가끔 한번씩은 말 없이 안아주기
45. 이마 코 입술 순으로 뽀뽀해주기
46. 커플옷 입어보기
47. 서로의 부모님에게 소개해드리기
48. 여행 가기
49. 사랑한다고 100번 이상 말해주기
50. 어렸을 때 사진 공유하기
51. 버스 맨 뒷자리에서 사람들 눈치 보면서 몰래 뽀뽀하기
52. 맛집 찾아다니기
53. 하루 종일 껌딱지처럼 같이 있기
54. 얼굴에 뭐 묻었을때 닦아주기
55. 서로 고민털어놓고 들어주기
모두 다해보고 이 사람과 결혼하기

나는 한 사상이 있였다. 맨날 나 한테 화났다. 이유가 누구 알아?
얼마나 열심히 했는지 모르겠다, 글데 실수했스면 그 찡그리 얼굴 표시했다. 화나는건 진짜 빌요있을까? 그 상처을 남아 있을까 모르겠다.

비가 많이와서 문옆에 가많히 않아서 보인다. 일이 많이 있는데 일를 싫다.  음악 조금만 소리 듣지만 그렇게 만했다.
그 언어 너무 좋아했다 “소확행” 즉 소소지만 확실한 행복이다. 너무 예쁘지?

나는 얼마나 여기서 쓰지않는 모르겠다, 글데 지금부터 여기서 자주 왔다. 쓰기는 공부하고 싶때문네  다어리 연습하고싶다. 할수 있을까 모르겠다.

열심히공부하면 좋은 결과 얻을 수 있을까? 모르겠다?
안녕, 내일 도 봐!

알겠지? 싫은 소리를 한 사람은 금방 잊어버릴지도 모르겠지만, 듣는 사람은 그 말이 가슴에 콕 바혀서 계속 남아 있을지도 몰라. 평생 잊히지 않을 수 도 있어.”

아무 생각 없어 내뱉고는 잇어버리는 말이라도 들은 사람의 입장에서는 칼에 찔린 것 같은 아픔을 느낍니다. 그 아픔은 사라지지 않을 뿐더러 만약 칼끝에 독이라고 묻어 있으면 세포 구석구석 퍼져 나가 무슨 일이 있을 때마다 몸을 아프게 할지도 모릅니다.

그런데 계속 아픈 것도 화가 납니다. 말을 한 살마은 이미 깨끗하게 잊엇을지도 모르는데 왜 나만 이러고 있어야 하나라는 생각이 들기도 합니다.

Mới vài năm trước mình còn thấy mình là một người thật dư giả về mặt thời gian, có quá nhiều thời gian đến nỗi thường phải nghĩ xem làm gì cho hết giờ?
Thế mà dạo này mình lại phải xoay sở  sao cho với số thời gian ít ỏi đó mình có thể làm được tất cả những thứ mình thích.

Vừa muốn học tiếng hàn lại vừa muốn đọc sách, vừa muốn nghe nhạc lại vừa muốn xem phim, vừa muốn lướt mxh nhưng lại cảm thấy mình cần phải chơi game nữa. Muốn làm tất cả mọi thứ nhưng lại cảm bản thân mình nên đi ngủ sớm nếu không sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe. vì có quá nhiều thứ muốn làm nhưng không cách nào chia ra một plan hợp lý thế là cuối cùng mình chẳng làm được gì cả.
…..
mình thực sự rất ghét nhìn vết son để lại trên cốc giấy mỗi lần uống nước, lúc ăn bị dính lại trên đũa hoặc thìa, nhìn thật là kinh. nhưng biết làm sao được, con gái tụi mình mà thiếu son thì trông còn kinh hơn cả mấy vết son bị dính lại đó ý chứ. có những thứ mình ghét nhưng mà không bỏ được hệt như việc phải chia tay người yêu cũ và quên đi người ta vậy.

liệu có phải mùa hè đã đi qua mất rồi không nhỉ?
cả tuần nay cứ mưa hoài làm mình nhớ đến bài “mùa mưa ngâu nằm cạnh” của Vũ. cả tháng tám trời mưa riết làm mình quên mất mùa hè có vị gì.

Mình vừa thất bại trong một đợt thi cử, thất bại vì mới chỉ cố gắng 90 phần trăm, thất bại vì không tin tưởng vào bản thân mình, …. và thất bại thì có cả tá lí do cho sự đã đi qua rồi, giờ ngồi đây mình không còn gì ngoài sự nuối tiếc và không ngừng an ủi bản thân phải nỗ lực hơn, nỗ lực để chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới. Thời gian thì trôi đi nhanh quá còn mình thì lại chưa làm được gì, chưa làm được gì quá nửa năm đã đi qua. Muốn níu thời gian lại quá, nếu có thể một tay giữ thời gian ở lại, một tay còn lại thong thả thực hiện từng kế hoạch còn giang dở thì hay biết mấy. Mình không hề muốn mình phải già đi một tẹo nào nhưng nếu thời gian không trôi đi thì những kế hoạch của mình không cách nào hoàn thành được.

혼잣말 – 김이경
버릇처럼 혼자 하는 말
잘 될 거야 괜찮아
언제간느 웃게 해줄게
거울보다 어색해도 해봤잖아
자 지나가겠지

Mỗi buổi sáng khi thức dậy, khi bận bịu chuẩn bị bữa trưa và lúc học tiếng hàn trên công ty mình cứ nghe đi nghe lại bài này. sao lại buồn thế nhỉ?